Những nữ phi công “phù thủy đêm” gieo rắc kinh hoàng cho quân phát xít

Năm 1941, được sự cho phép của Stalin, Trung đoàn Cận vệ số 46 ra đời và trở thành đơn vị máy bay ném bom ban đêm nữ duy nhất trên thế giới. Lính Đức gọi những nữ phi công này là “phù thủy đêm”, trong khi quân đội Xô viết gọi họ là “những người chị em”.

Thành lập Trung đoàn nữ phi công p thủy đêm”

Ngay sau khi nổ ra cuộc Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại (1941-1945), Chính phủ Liên Xô đã tập hợp được rất nhiều bức thư gửi đến từ những nữ phi công thuộc các câu lạc bộ bay, trường huấn luyện bay và hàng không vận tải. Tất cả đều khẩn thiết xin được xung phong ra mặt trận chiến đấu ngang hàng với nam giới.

Cùng lúc đó, Anh hùng Liên Xô, nữ phi công Marina Raskova, người được cả nước biết đến với chuyến bay huyền thoại liên tục từ Moscow đến vùng Viễn Đông trên chiếc máy bay ANT-37 Rodina, đã đề xuất ý tưởng thành lập một trung đoàn nữ đặc biệt. Ý tưởng của cô được đón nhận và cô được hứa sẽ xem xét. Tuy nhiên, do lịch sử ngành hàng không thế giới chưa từng có những đơn vị như vậy, nên ý tưởng của Raskova bị nhiều người phản đối.

Cuối cùng, nữ phi công này đã được nhà lãnh đạo Liên Xô Joseph Stalin cho phép thành lập Trung đoàn nữ phi công, và ngay mùa Thu năm 1941 đã bắt đầu tiến hành tuyển chọn tình nguyện viên. Sau một khóa huấn luyện cấp tốc, Trung đoàn Cận vệ số 46 đã được thành lập và trở thành đơn vị máy bay ném bom ban đêm nữ duy nhất trên thế giới.

Những nữ phi công “phù thủy đêm” gieo rắc kinh hoàng cho quân phát xít
Các nữ phi công sau khi hoàn thành nhiệm vụ trên những chiếc máy bay hai tầng cánh Polikarpov Po-2, năm 1944. Ảnh: Arkady Shaikhet

Mệnh lệnh đầu tiên về đơn vị không quân này là yêu cầu các cô gái phải cắt tóc “giống con trai”, phía trước mái để tóc “đến nửa tai”. Bím tóc chỉ có thể được giữ lại khi có sự cho phép riêng của Marina Raskova, nhưng chẳng ai đề nghị một “chuyện nhỏ nhặt” như vậy.

Ngày 27-5-1942, Trung đoàn nữ phi công “phù thủy đêm” gồm 115 cô gái trong độ tuổi từ 17 đến 22 đã ra đến mặt trận. Đợt xuất kích đầu tiên diễn ra vào ngày 12-6 năm đó.

Chiến đấu “vì Lyuba!”, “vì Vera!”

Các nữ phi công thực hiện những chuyến bay trên loại máy bay hai tầng cánh Polikarpov Po-2. Loại máy bay này còn có biệt danh là “Kukuruznik”. Trước khi chiến tranh nổ ra, các phi công đã được huấn luyện trên những chiếc máy bay này. Buồng lái mở có tấm chắn bằng thủy tinh đã không thể bảo vệ đội bay khỏi đạn bắn, mà ngay cả gió mạnh cũng không cản được. Máy bay không có hệ thống liên lạc vô tuyến, tốc độ chỉ đạt 120km/giờ, độ cao là 3km. Vũ khí duy nhất là loại súng lục TT. Mãi đến năm 1944, súng máy mới được trang bị trên những chiếc máy bay này.

Po-2 không có khoang chứa bom, nên vũ khí được treo ngay dưới bụng máy bay. Loại máy bay này cũng không thể mang nhiều bom, nhưng ném trúng mục tiêu cực kỳ chính xác. Các điều hướng viên mang theo những quả bom cỡ nhỏ đặt trên đùi và dùng tay thả chúng xuống qua thành máy bay. Khi ném bom, động cơ máy bay được tắt và những quả bom âm thầm rơi xuống kẻ địch. Các nữ phi công vận chuyển cả quân nhu cho du kích quân, như thuốc men, đạn dược, lương thực và bưu phẩm.

Những nữ phi công “phù thủy đêm” gieo rắc kinh hoàng cho quân phát xít

Các nữ phi công của Trung đoàn không quân Cận vệ số 46. Ảnh: Evgeny  Khaldei/MAMM/MDF 

Lính Đức gọi những chiếc máy bay Po-2 là “gỗ dán Nga”, vì bộ khung sườn gỗ của chúng được bọc bằng gỗ dán. Với mỗi chiếc máy bay bị bắn rơi, phi công phát xít được trao tặng phần thưởng cao quý nhất của Đức Quốc xã là Huân chương “Thập tự sắt”.

Trên những quả bom được các nữ phi công viết “Vì Tổ quốc”. Nhưng sau khi những nữ đồng đội đầu tiên hy sinh, đã xuất hiện dòng chữ “Vì Luyba!”, “Vì Vera!”. 

“Phù thủy đêm” thực sự là ai?

Mỗi đội bay trên chiếc Po-2 bao gồm một phi công và một điều hướng viên. Những điều hướng viên phần lớn là sinh viên các trường đại học. Cô Polina Gelman từng học ngành lịch sử, Irina Rakobolskaya học tại Khoa vật lý Trường Đại học Moscow, trong khi Raisa Aronova học ở Viện Hàng không Moscow. Họ đã mang đến bầu không khí đặc biệt cho Trung đoàn nữ phi công của mình, nơi họ đọc các bài giảng, xuất bản tạp chí và làm thơ.

Chỉ huy Trung đoàn không quân Cận vệ số 46 là cô Evdokia Bershanskaya, người phụ nữ duy nhất được tặng thưởng Huân chương Suvorov. Dưới sự chỉ huy của cô, Trung đoàn này đã chiến đấu cho đến ngày kết thúc Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại. Trong những năm chiến tranh, các nữ phi công của Trung đoàn không quân Cận vệ số 46 đã thực hiện gần 24 nghìn đợt xuất kích.

Ngày Chiến thắng phát xít Đức được các cô gái chào mừng ở cách không xa Berlin. Họ tưởng nhớ những nữ đồng đội của mình đã không còn sống để chứng kiến ngày vui này. Trong số họ có 33 nữ phi công đã anh dũng hy sinh trong các trận chiến bảo vệ Tổ quốc, 9 người được phong tặng danh hiệu Anh hùng Liên Xô.

QUỐC KHÁNH (theo RBTH)

Theo QĐND