CUỘC ĐUA KHÍ HẬU TOÀN CẦU VÀ NGHỊ TRÌNH HÀNH ĐỘNG CẤP BÁCH CỦA VIỆT NAM

Nhân Ngày Môi trường Thế giới 5/6/2026 với chủ đề “Toàn cầu chung tay hành động vì khí hậu”, nhân loại đang phải đối mặt với một thực tế khắc nghiệt: Trái Đất không thương lượng và đồng hồ khí hậu đang tiến nhanh hơn tốc độ đồng thuận của con người. Đối với Việt Nam, ứng phó với biến đổi khí hậu không còn là cam kết mang tính tương lai, mà đã trở thành điều kiện tiên quyết để phá vỡ các điểm nghẽn thể chế, bảo vệ thành quả kinh tế và định hình không gian phát triển mới đến năm 2030, tầm nhìn 2045.

 

Chú thích ảnh

Đám cháy rừng Amazon tại Tocantins, Brazil. Ảnh (tư liệu): THX/TTXVN

1. Khoảng cách thực tế và hiểm họa từ "Điểm tới hạn" (Tipping Points)

Hệ thống khí hậu toàn cầu đang phát đi những tín hiệu báo động đỏ khi các kịch bản cảnh báo của giới khoa học đang trở thành thực tại hiển hiện. Số liệu từ Chương trình Môi trường Liên hợp quốc (UNEP) chỉ ra rằng lượng phát thải khí nhà kính toàn cầu đã chạm mức kỷ lục 58 tỷ tấn CO₂. Xu hướng gia tăng liên tục này đang đẩy Trái Đất đối diện với nguy cơ tăng nhiệt từ 2,5°C đến 4,6°C vào cuối thế kỷ, xé toạc các mục tiêu cốt lõi của Hiệp định Paris.

Giới hạn tăng nhiệt 1,5°C so với thời kỳ tiền công nghiệp — vốn được xem là "bức tường lửa" an toàn — đã liên tục bị phá vỡ trong các khung thời gian ngắn gần đây. Điều đáng quan ngại nhất dưới góc độ chiến lược không chỉ là các con số cơ học, mà là nguy cơ chạm đến các "Điểm tới hạn" (Tipping Points) của hệ thống sinh thái.

Sự tan chảy không thể đảo ngược của các dải băng lớn tại Greenland, sự suy thoái cực hạn của "lá phổi xanh" Amazon, hay hiện tượng tẩy trắng trên diện rộng của các rạn san hô toàn cầu là những ngòi nổ sinh thái. Một khi các ranh giới này bị vượt qua, hiệu ứng phản hồi tích cực (positive feedback loops) sẽ kích hoạt các thảm họa dây chuyền kéo dài nhiều thế hệ, hoàn toàn vượt khỏi năng lực kiểm soát của công nghệ nhân tạo.

2. Từ rủi ro sinh thái đến khủng hoảng cấu trúc kinh tế toàn cầu

Biến đổi khí hậu đã thoát ly khỏi ranh giới của một vấn đề môi trường thuần túy để trở thành một cuộc khủng hoảng cấu trúc kinh tế. Các mô hình dự báo kinh tế quốc tế chỉ ra tổn thất do khủng hoảng khí hậu có thể tương đương với 22% GDP toàn cầu vào cuối thế kỷ này. Điều này tác động trực diện đến an ninh lương thực, an ninh nguồn nước, hạ tầng đô thị và chuỗi cung ứng toàn cầu.

Tuy nhiên, trong thách thức luôn tồn tại cơ hội tái định hình bản đồ năng lực cạnh tranh. Cuộc đua quốc tế hiện nay đã chuyển dịch từ "giảm thiểu thiệt hại" sang "chủ động chiếm lĩnh không gian xanh".

  • Mô hình Bắc Âu: Đan Mạch (với hơn 50% điện năng từ gió) hay Thụy Điển (thành công trong việc tách rời tăng trưởng kinh tế khỏi phát thải nhờ thuế carbon) chứng minh rằng thể chế xanh là động lực thúc đẩy công nghệ.
  • Sự trỗi dậy của Châu Á: Trung Quốc và Ấn Độ đang thiết lập vị thế dẫn dắt thị trường năng lượng tái tạo và công nghiệp xe điện quy mô lớn, biến chuyển dịch xanh thành mũi nhọn gia tăng sức cạnh tranh cốt lõi của nền kinh tế.

3. Bài toán chiến lược của Việt Nam: Hóa giải điểm nghẽn, hướng tới Net Zero 2050

Là một trong những quốc gia chịu tổn thương sâu sắc nhất bởi biến đổi khí hậu, đặc biệt tại vùng trọng điểm lương thực Đồng bằng sông Cửu Long và các đô thị ven biển, Việt Nam không thể đứng ngoài cuộc đua thời gian này. Cam kết đạt phát thải ròng bằng 0 (Net Zero) vào năm 2050 tại COP21/COP26 là một quyết sách chính trị - đối ngoại mang tính bước ngoặt, đặt Việt Nam ngang hàng với các quốc gia tiên tiến về mặt trách nhiệm toàn cầu.

Để hiện thực hóa Chiến lược quốc gia về biến đổi khí hậu giai đoạn đến năm 2050, Việt Nam cần tập trung giải quyết các bài toán mang tính căn cơ:

  • Đột phá thể chế và chính sách tài chính xanh: Khó khăn lớn nhất hiện nay của chúng ta là nguồn lực và công nghệ. Cần khẩn trương hoàn thiện hành lang pháp lý để thu hút dòng vốn đầu tư tư nhân và quốc tế thông qua các cơ chế như Đối tác Chuyển dịch Năng lượng Công bằng (JETP), phát triển thị trường tín chỉ carbon nội địa và trái phiếu xanh.
  • Giải quyết "Điểm nghẽn hạ tầng nới lỏng": Hạ tầng năng lượng (đặc biệt là lưới điện truyền tải dành cho năng lượng tái tạo) và hạ tầng đô thị chống chịu biến đổi khí hậu đang là những nút thắt lớn. Quy hoạch điện VIII và các quy hoạch vùng cần được thực thi với tốc độ đột phá, kiên quyết loại bỏ tư duy nhiệm kỳ, trì trệ.
  • Ứng dụng công nghệ sâu và Trí tuệ nhân tạo (AI): Đúng như khuyến nghị của UNEP, trong kỷ nguyên số, chúng ta phải tận dụng tối đa sức mạnh của AI và dữ liệu lớn (Big Data) để tối ưu hóa quản lý rủi ro thiên tai, dự báo khí tượng thủy văn chính xác và điều phối thông minh nguồn tài nguyên nước tại các lưu vực sông lớn.

Kết luận

Ngày Môi trường Thế giới năm 2026 đưa ra một thông điệp đanh thép: Nhân loại chưa bao giờ giàu có hơn về mặt tri thức khoa học, tài chính và công nghệ, nhưng thứ chúng ta khan hiếm nhất lại chính là Thời gian. Mỗi năm hành động bị trì hoãn, chi phí kinh tế và xã hội phải trả trong tương lai sẽ nhân lên theo cấp số nhân.

Đối với Việt Nam, chuyển đổi xanh không phải là một "gánh nặng chi phí", mà là một "động lực tăng trưởng mới". Thắng lợi trong cuộc đua với thời gian này sẽ giúp chúng ta bảo vệ vững chắc sinh kế của nhân dân, đồng thời tạo dựng một nền kinh tế trung hòa carbon, tự cường, thịnh vượng và phát triển bền vững đúng như mục tiêu chiến lược quốc gia đã đề ra.

 Nguyễn Mạnh Hiền, UVBCH Hội đồng Hòa bình và Phát triển Việt Nam, tổng hợp, phân tích và biên soạn chuyên sâu.

(Bài viết có sử dụng tư liệu phân tích chuyên sâu của Chuyên gia Lợi Nguyễn - Thông tấn xã Việt Nam và số liệu từ Chương trình Môi trường Liên hợp quốc UNEP)

Nguồn tư liệu gốc: [Lợi Nguyễn (TTXVN)] https://baotintuc.vn/phan-tichnhan-dinh/cuoc-dua-thoi-gian-voi-ung-pho-bien-doi-khi-hau-20260605063941353.htm